DUYÊN NỢ
Những năm tháng xa nhau, cũng có lúc giận lúc hờn, nhưng lúc nào chúng tôi cũng
nghĩ về nhau. Gần 7 năm trôi qua và sắp đến kỷ niệm ngày chúng tôi quen nhau...
Anh và tôi là đôi bạn học chung lớp từ thời phổ thông. Trong số bạn bè cùng lớp,
anh là người tôi ít tiếp xúc nhất. Anh trầm lặng, thật thà, chững chạc và rất ít
tiếp chuyện với những người xung quanh.
Năm học cuối của thời học sinh, một hôm đang giờ học toán, tôi bắt gặp ánh mắt
anh nhìn tôi rất dịu dàng nhưng thật mãnh liệt. Rồi ánh mắt vô tình ấy cứ đọng
lại và đánh dấu chấm hỏi trong tôi, không biết nói lên điều gì.
Giờ nghỉ giữa buổi học hôm ấy, anh đến bên bàn học phía sau tôi, giữa đám đông
bạn bè đứng vỗ tay, reo hò rồi thách thức: "Thạch ơi cố lên, Thạch ơi cố
lên...15 cây kem... 20 cây kem". Bạn bè tôi ai dường như cũng biết được điều gì
đang xảy ra. Chỉ riêng tôi là hoàn toàn không biết gì.
Quay lại phía sau lưng, tôi thấy anh ngồi đó mà khuôn mặt anh đỏ bừng bừng, vẫn
trong tiếng reo hò ấy "Thạch ơi cố lên... Thạch ơi cố lên... 15 cây kem... 20
cây kem". Rồi anh bừng đứng dậy gọi tên tôi, tôi vừa quay lưng lại, anh như cố
gắng hết sức thốt ra một câu: "Huệ ơi, anh yêu em".
Vừa nói xong anh bỏ ra ngoài hiên, đi thẳng luôn một mạch. Bỏ lại tôi giữa đám
bạn bè ngỡ ngàng và.... Như để thực hiện lời hứa của mình, lũ bạn tôi đi mua kem
chung độ cho cả lớp. Sau này nghe bạn bè kể lại là ngày ấy anh thích tôi nhưng
không dám nói bởi tính nhút nhát, nên những người bạn thách thức anh biểu lộ
tình cảm với tôi ngay giữa lớp học. Dẫu lúc đó, tôi không thể nào xác định được
lời nói của anh giữa lớp lúc ấy là thật hay đùa, vậy mà lòng tôi không bao giờ
quên được giây phút ấy.
Sau đó, nhiều lần đến thăm chơi nhà bạn bè, tôi thấy anh không lúc nào vắng mặt
(mặc dù trước đó tôi không thấy anh tham gia bao giờ). Thật sự lúc này tôi và
anh mới tiếp chuyện với nhau, cảm nhận trong tôi anh là một con người thật thà
đến dễ mến.
Chiều ngày 19-5-2000, lần đầu tiên anh mời tôi đi uống nước. Trời chuyển mưa.
Tôi hỏi anh "nếu tối nay trời mưa thì thế nào"? Anh nói: "duyên nợ của chúng
mình để cho trời định đi, nếu trời mưa thì xem như trời không ủng hộ cho mình".
Rồi anh cười và nói tiếp: "Thiếu gì cơ hội, cơ hội là do mình tạo ra mà". Tôi
hồi hộp, lo lắng và chưa bao giờ cảm nhận thời gian trôi qua lâu như vậy. Vậy là
trời cũng ủng hộ chúng tôi thật, tối hôm ấy anh ngỏ lời thương tôi và tôi nhận
lời anh.
Ngày tháng trôi qua, chúng tôi chuẩn bị thi tốt nghiệp, rồi thi vào đại học. Tôi
đậu vào trường Cao Đẳng Tài Chính Kế Toán Quảng Ngãi, còn anh thi đỗ vào Đại Học
Giao Thông Vận Tải TP HCM. Suốt 4 năm đầu quen nhau tôi chỉ được gặp anh khoảng
thời gian nghỉ Tết (14 ngày) và kỳ nghỉ hè (30 ngày).
Trong những lần gặp nhau ấy, có lúc tôi đã nói với anh rằng: "Ngày nào anh còn
yêu em thì ngày đó em vẫn còn đợi anh", và đến giờ tôi luôn muốn nói với anh như
vậy.
http://BanToiClub.info
Thiết Kế Và Phát Triển Nguyễn Thành Căn- NTC
Email:BanToiclub.info@Gmail.Com
Y!M:hondacodon_thanhcan