THƠ HỌC TRÒ

Hắn
Tác giả: Nguyễn Danh Lam

Lại giận "nhỏ" rồi
Hắn ngồi thừ mặt
Tôi hỏi, hắn gắt :
Thề "cắt" từ đây !

Gặp lại sáng nay
Hắn còn hùng hổ :
"Giữa tao với nhỏ
Chẳng hề có chi

Đường tao, tao đi
Đường "nhỏ", "nhỏ" bước
Tao mà xuống nước
"Nhỏ" tưởng "nhỏ" ngon" !

Mặt hắn ton ton
Y như là thiệt !

Chiều nay rãnh việc
Tối ghé "nhỏ" thăm
Ai ngờ chẳng lầm
Gặp hắn ở đó

Tình bạn
Thôi gấp lại trang vở màu mực tím
Bụi phấn run run những lời chúc sau cùng
Mong manh quá ngây thơ tà áo trắng
Hạ sang rồi nghe thương nhớ rưng rưng

Sau tiếng trống tan trường các lớp học sẽ tan
Ai hờ hững cũng nao lòng về một trang lưu bút
Ai hổn hển khắc tên mình lên thân phượng già rêu mốc
Xa xót thời gian mưa nắng có phai mờ

Lạc giọng ve kêu khắp các nẻo sang hè
Kỷ niệm chật vòng tay sao quá chừng ít ỏi
Thương nhớ ơi, tuổi học trò thơ dại
Trong mắt bạn buồn - ta có lỗi gì không

Tình Học Trò
Tóc em dài dệt thơ lên áo trắng.
Mắt em mơ chất chứa một trời tình.
Môi em hồng màu hoa dại nguyên trinh.
Má em thắm thêm duyên làn da mật!

Buổi tan trường mây xanh trời chất ngất,
Tôi thẩn thờ, thơ thẩn dưới hàng me.
Không hò hẹn sao thắp thỏm e dè ?
Em chợt tới tôi vờ không để ý.

Bước em đi rụt rè hàng phượng vĩ.
Tóc em bồng cho dáng ngọc đoan trang.
Hương tóc huyền cơn gió nhẹ đưa sang.
Tôi ngây ngất, ngất say hương trinh nữ.

Em đi rồi tôi trách mình do dự.
"Mà chưa quen đâu dám tiếng gọi chào
Dù tình tôi đã chất ngất lên cao.
Thôi! hò hẹn . . . ta để dành hôm khác!"

Lưu Bút
Tháng tư, "Lưu bút!"
Ta lắc đầu: "Không viết đựơc đâu"
Nhưng...
Thời gian ơi giá có phép màu
Lau nước mắt khi oà lên: "Hạ cuối?"

Tháng năm đến dần trong tiếc nuối
Làm sao...
Xuôi mái chèo leo ngược thác thời gian?
Ai ơi, đừng thở than
Để thời gian đừng cháy màu phựơng đỏ

Cho một chút biết đâu là nhận
Viết về ai hay ai viết về ta
Hay viết về những năm tháng đã qua?
Sao ta vẫn lắc đầu: "Bày đặt"

Nghe có đứa qua nửa vòng Trái Đất
Có đứa sẽ đến những miền xa
Còn ai ở lại cùng ta?
Gom kỉ niệm ngày xưa... chưa mất.

"Thôi mày ạ, quăng cho tao lưu bút
Kẻo mai này ta nhận mặt không ra"
Tháng năm về... mùa hạ chia xa
Ta vẫn nhủ: "Thu nào sẽ gặp".

Con Trai & Con Gái
Trời sanh con gái trên đời,
Trời sanh con gái để đì con trai!
Trời sanh con gái dễ thương,
Một mình con gái bằng mười con trai!
Trời sanh con gái hay cười,
Để con trai thấy rụng rời con tim.
Trời sanh con gái mắt huyền,
Nhỏ giọt nước mắt chùng lòng con trai.
Trời sanh con gái nói dai,
Để còn thuyết phục con trai thua mình.
Trời sanh con gái thích đùa,
Phá con trai để tranh tài thấp cao.
Trời sanh con gái có duyên,
Một lần gặp gỡ đêm về thức thao!
Trời sanh con gái nói "hông",
Để con trai phải chơ trông suốt đời!
Trời sanh con gái thức khuya,
Làm con trai phải hàng ngày thức theo!
Trời sanh con gái hỏi nhiều,
Để con trai hết có đường quanh co.
Trời sanh con gái mắt to,
Để mà nhìn thấu con trai tận lòng...
Hàng ngày vẫn cứ cầu mong,
Trời sanh con gái, con trai công bằng...

Khi em 18
Mùa thu rồi
Anh có biết anh dẫm lên gì không
Mùa thu rồi
Hồ thì đầy mà mắt em vơi trong
Giá đừng có
Tháng 5 về đợi tuổi
Giá đừng có
Những màu xanh yếu đuối
Khép nép vàng chờ đợi bước chân qua
Giá đừng có
Một trái tim cỏ hoa
Thu sẽ khác
Chao ôi, 18 tuổi
Hồn trắng đục lờ đờ câu nói dối
"Anh hay không thủa ấy em tràn đầy..."
Nắng bây giờ như cũng rất thơ ngây!
Thu sẽ khác
18 tuổi, tóc linh hồn đã bạc
Nắng và mưa chưa kịp lướt qua đầu
Sao đã vội, đã vội giăng nỗi đau?
Em từng nói dối
Hiểu không anh khi em 18 tuối
Thu em sang, thu em đã sang rồi
Anh đừng buồn, đợi lá cuối sắp rơi...

Áo trắng má hồng
Thướt tha áo trắng nói cười
Để ta thương nhớ một thời áo nâu
Tóc vàng hoe cháy trên đầu
Ta và bạn gái cưỡi trâu học bài

Áo trắng là áo trắng ai
Buồn phơ phất thuở ban mai tới trường
Long lanh ngọn cỏ giọt sương
Song song chân đất con đường xa xa

Áo trắng là áo trắng à
Một hôm ta thấy bạn ta thẹn thùng
Vở che ngực nhú ngượng ngùng
Ta ngơ ngẩn ngó má hồng hây hây

Áo trắng là áo trắng này
Ngứa nga ngứa ngáy cỏ may trong lòng
Bỗng dưng bạn ấy lấy chồng
Bo ta lại giữa mùa đông xám trời

Áo trắng là áo trắng ơi
Cho ta xin lại dáng người ngày xưa
Cho ta tí tẹo thẫn thờ
Ước chi người đó bây giờ là đây

Áo trắng là áo trắng bay
Thấp tha thấp thoáng tháng ngày mỏng manh
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng

Thơ Mực Tím
Nhắc anh ngoảnh lại đằng sau ấy
Mười hai năm - áo trắng sân trường
Màu hoa - không phải - màu lửa cháy
Nhưng làm sao đốt được nhớ thương ?

Ơi bàn học cũ gần cửa sổ
Giờ "văn" thơ thẩn ngó ra đường
Ngóng ai ? Ai ngóng ? Dài thêm cổ
Mà hồn bay bổng tựa khói sương

Mùa thi chẳng kịp trao lời hứa
Mười hai năm ấy ngắn hay dài
Chẳng biết sẽ buồn hay vui nữa
Năm học cuối cùng ai tiễn ai ?

Hình như, có lẽ chưa thì phải
Có lẽ, hình như đến chục lần
"Quân tử nhất ngôn quân tử dại"
Đôi khi muốn nói đại cho rồi

Cuối cùng chẳng biết ai có lỗi
Không lẽ trách oan cái cổng trường
Khiến anh hồi hộp, anh bối rối
Cất lời bày tỏ... kém văn chương.

Như chim tung cánh về khắp chốn
Thầy xa bạn cũng biệt phương nào
Tuổi đời chồng chất càng bận rộn
Vẫn dành một góc nhớ về nhau

Giờ trang lưu bút ngày xưa ấy
Hiện bao khuôn mặt tháng năm dài ...
Bài thơ nắn nót buồn trên giấy
Đến giờ mực tím vẫn chưa phai

Tại Bút Chì
Suốt một tuần ấy giận tớ
Hỏi ấy , ấy chẳng nói chi
Hay... bức thư hôm ấy nhỉ ?
Ra thế , là ...cái bút chì

Chẳng là chiều mưa buồn quá
Tớ mới thơ thẩn vài câu
Bút chì nó viết đấy chứ ,
Có phải là tại tớ đâu !

Bút chì cứ nói nó thương
Đôi mắt tròn đen lúng liếng
Bút chì cứ nói nó... yêu
Môi nhỏ xinh xinh lắm chuyện

Thôi ấy đừng giận tớ nữa
Hãy đi mà giận bút chì
Cây bút chì hư quá nhỉ !
Ai bảo thích ấy làm chi !

Ấy đã là bạn của tớ
Ai bảo bút chì dám "cưa"
Ấy đã là "ấy" của... tớ
Chứ đâu có phải... "đồ chùa" !

Thôi chết , tớ lại lỡ miệng
Lỡ nói... tuột ra mất rồi
À không , không phải là tớ
Là bút chì nói đấy thôi !
-----
Ừ ! Thì tại cái bút chì
Tớ thèm giận ấy làm chi
Đưa bút chì đây cho tớ ...gặm
Cho chừa cái tật đó đi .

Ừ ! Thì tại cái bút chì
Viết nên những câu đáng bỏ đi
Lại còn biện hộ này nọ nữa
Bụng thích mà còn: "Tại bút chì"

Nào tội gì đâu cái bút chì
Chẳng biết giận hờn, chẳng nghĩ suy
Chỉ ghét ai kia sao không nói
Chứ đâu phải giận cái bút chì...

Chiếc lá buổi đầu tiên
Anh thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa sung tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu đã rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi bờ hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trươc
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu.

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm.

Nỗi nhớ đầu em nhớ về anh
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tôi không?

Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi!
Với lại bảy chú lùn rất quấy
Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy
Ôi, những trận cười trong sáng vô tư.

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc trắng bạc thêm.

Thôi đã hết thời bím tóc ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi!

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Em nhớ quá mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu  tiên.

Vừng ơi! mở ra.

Gét quá đi- ai làm gì mà khóc
Chỉ toàn nhè cho mệt nhọc người ta
Trái tim chi mà cứng như tảng đá
Gỏ cửa hoài mà chẳng chịu mở ra

Đã bao lần ta gởi tặng đóa hoa
Mà thần yêu chẳng cho ta phép lạ
Để lòng ta ngỗn ngang như rơm rạ
Để thẩn thờ hoang dại hóa hồn ma

Cái mặt ai ôi sao mà ghét quá !
Để cây buồn khóc rơi chiếc lá
Để gió buồn lặng lẽ đi qua
Ghét quá đi sao cứ bảo sẽ xa..?

Mà ghét ai sao tim mình đày đọa !?
Mà bỗng dưng ta cũng khóc -vở òa !?
Thôi bé ơi lau nước mắt làm hòa
Vừng ơi vừng mở cửa trái tim ra

Buổi học cuối cùng
Ta đã lớn và Pau-tôp-xki đã chết
Chiếc lá rơi chưa nói lời tạm biệt
gió cứ lặng nỗi buồn
tiếng ve cứ nôn nao
Quả bàng non vẫn xanh màu vụng dại thuở nào
Cổng trường khép sau lưng, không một lần mở lại
Bàn chân nhỏ về đâu, tuổi thơ thì xa mãi
Trang giấy trắng ngập ngừng, cánh phượng cứ chơi vơi.
Chào những mùa thi, tiếng trống gọi bồi hồi
Chào hoa phượng, cháy bỏng mùa mơ ước
Chào lối nhỏ, sương dừng trên cỏ ướt
Những buồn vui, chào nhé những ngày qua
Sao chẳng dám nhìn đôi mắt bạn đỏ hoe
Dòng lưu niệm chưa hết điều muốn nói
Tiếng trống điểm rồi mà tuổi thơ quá vội.
Tôi ngỡ ngàng,
Con bướm trắng đã vội bay.

Hoài Niệm Tuổi Thơ
Chiều nay trên phố lá rơi đầy
Em đi trong gió tóc như mây
Con đường vắng vẻ xa xôi qua
Bên em, lặng lẽ những hàng cây.

Vẫn biết tuổi thơ đâu còn mãi
Lá lìa cây, lá xanh lại bao giờ
Đôi lúc buồn, hồn trỏ về thuở trước
Mà vẫn còn đọng lại những giấc mơ.

Em mộng mơ nhưng chưa biết mơ ai
Tà áo trắng còn vương màu mực tím
Mỗi chiều về trên con đường đầy nắng
Vành mũ che nghiêng, e lệ nét môi cười.

Thời gian trôi như cánh phượng hồng rơi
Bên lối cũ lại một mùa hoa dại
Đâu còn thấy búp tay hồng ngày ấy
Nâng nhành hoa tươi, đẫm nắng xế chiều.

Những ngày này
Mỗi năm đến hè lòng man mát buồn...
Những ngày này im lặng quá trường ơi
Cây phượng đứng trầm tư, gió đong đưa chùm quả
Lang thang gió đi tìm cửa sổ
Cửa sổ đóng cả rồi, cơn gió hoá mồ côi.

Nơi bể nước ngày xưa rộn rã tiếng cười
Giờ đứng lặng không tay người vặn khoá
Âm thầm nước trào ra miệng bể
Tưởng đâu đây có dấu chân người.

Cái bậc lan can kia là nơi em vẫn thường ngồi
Chiều sân thượng ôn thi bao nhiêu là câu hỏi
Tóc em buông xoà, gió bay bối rối
ánh mắt em nhìn, lửa đốt lòng tôi.

Heo may đã về trong lác đác mưa rơi
Tôi ngước nhìn trời thu thăm thẳm quá
Trong chập trùng lòng tôi, hoa cúc vàng lại nở
Xin ngắt tặng em, thương mến của hồn tôi.

Em đi về nơi ấy xa xôi
Bụi năm tháng đã mờ chưa, áo trắng?
Chiều thu này có nhớ về trường cũ
Có nhớ về hoa cúc, nhớ về tôi?

Những ngày này im lặng quá trường ơi?

Chia Tay
Sao chiều nay nắng bỗng vàng hơn
Cánh phượng cũng nhoà trong sắc đỏ
Chợt nhận ra sáng mai đâu còn nữa
Tiếng trống điểm giờ rung sắc nắng ban mai

Chợt nhận ra
Sau buổi học chiều nay
Sẽ ở lại đằng sau tất cả
Chiếc bàn nhỏ xinh và ô cửa sổ
ấm áp giọng thầy với những vần thơ

Để lại đằng sau những hờn giận vu vơ
Bạn tới làm lành lại oà lên khóc
Chú chuồn kim bay vào lớp học
Tiếng ve kêu loãng cả trưa hè

Đã lau kính mấy lần sao vẫn cứ nhoè đi
Thầy xúc động thêm chuyến đò cập bến
Ngày mai
bao miền xa chúng em đi và đến
Luôn nhớ về sắc nắng chiều nay...

Nơi có thầy lau kính buổi chia tay.


Ấy Ơi
Cái cô này, ô hay sao mà lạ,
Tôi chưa già nên đâu đã có râu,
Nhìn kỹ coi, mới hăm mí tuổi đầu,
Mắc mớ chi cứ gọi tôi là chú?

Tiếng Việt mình biết bao nhiêu là chữ,
Có lẽ nào không đủ để xưng hô,
Chú cháu làm chi nghe dị chết mồ,
Tôi chẳng có cháu như... cô đâu nhé!

Cô hiểu cho vì tôi hãy còn trẻ,
Nên vẫn còn như cậu bé ham chơi,
Tôi không thèm làm người lớn, cô ơi,
Đừng bắt tôi mau già tội tôi quá.

Lỡ một mai - tôi nghĩ thầm - cô ạ,
Tôi với cô lại đem dạ ưa nhau,
Chẳng lẽ tôi lại thủ thỉ bằng câu:
"Chú...thích cháu"...nghe dị mần răng rứa.

Cô biết không, chỉ mới vừa gặp gỡ,
Mà tôi nghe lòng hớn hở quá chừng,
Ai dè đâu, cứ "chú, cháu" cô xưng,
Làm cho tôi thật ngại ngùng khó xử.

Tôi xin cô đừng gọi tôi bằng chú,
Tôi chẳng khờ đi làm chú cô đâu,
Nếu như cô e ngại buổi ban đầu,
Thôi thì kêu tôi là..."ấy" cũng được.

Cô ơi, sao cứ tần ngần,
Mà không gọi thử một lần "ấy ơi",
Để tôi mê mẩn trả lời,
"Gớm, nghe "ấy " gọi mà...rụng rời con tim.

Một Chút Nữa Thôi
Một chút nữa thôi
Một chút nữa thôi
Một chút thời gian trôi trôi thầm lặng
Một chút đắm say hơi hơi lãng mạn
Một chút lớn khôn 18 tuổi tròn

Một chút mơ màng chưa biết héo hon
Một chút thẫn thờ ngỡ mòn con mắt
Một chút giật mình tên ai vừa nhắc
Một chút nao nao nghĩ sắp xa rồi

Một chút vui đùa nén giọt lệ rơi
Một chút giận hờn mặc người xin lỗi
Một chút ngập ngừng tên ai khó nói
Một chút nhìn nhau nhớ tuổi học trò

Một chút chuyện xưa nhiều nỗi dại khờ
Một chút nghịch ngợm thầy cô chẳng thấy
Một chút phượng hồng mà bùng lửa cháy
Một chút bằng lăng tím mãi một chiều

Một chút khoe mình lại thấy đáng yêu
Một chút tự tin ra điều người lớn
Một chút loanh quanh như tìm như trốn
Một chút lo toan khuya sớm miệt mài

Một chút chỗ ngồi ai đã bên ai
Một chút bảng đen nhớ bài học cuối
Một chút muộn giờ vẩn vơ nói dối
Một chút về sau những buổi tan trường

Một chút áo dài mực tím còn vương
Một chút nghêu ngao trên đường đến lớp
Một chút ngó lên bài ai phía trước
Một chút ô mai chia suốt cả bàn

Một chút rất nhiều, một chút ngổn ngang
Một chút tâm tư lang thang nỗi nhớ
Một chút run tay hẹn ngày gặp gỡ
Một chút ngẩn ngơ
... Chút nữa xa rồi.

Tháng Năm
Có đôi mắt nhìn tôi buồn ngơ ngác
Khi tháng năm đến gõ cửa ồn ào
Thương nhớ đầu tiên như những vì sao
Hông nhiên gọi giữa khung trời 18

Tháng năm có điều chi rất lạ
Từ mong manh nỗi nhớ mơ hồ
Rồi một ngày cho tôi biết làm thơ
Khi màu phượng cháy cả vào miền nhớ

Cuống quít tìm giữa thênh thang là gió
Tuổi học trò mơ ước và đam mê ..
Tha thiết hát bài ca thời hoa đỏ
Và tháng năm như thể diệu kỳ

Tháng năm..
tôi nợ người ánh mắt buồn tênh
Ở trong đó có điều chi rất khẽ
Anh đã nói cái điều không thể..
Hối hả cúi đầu trang sách mùa thi

Tháng năm mải miết ở trên kia
Con ve lạ bật kêu rồi khóc'
Em đi giữa một miền tràn ngập nắng
VÀ hiểu rằng..tháng năm.





http://BanToiClub.info
Thiết Kế Và Phát Triển Nguyễn Thành Căn- NTC
Email:BanToiclub.info@Gmail.Com
Y!M:hondacodon_thanhcan